Chị em bật khóc khi hết 21 ngày nấu ăn ở khu cách ly cho bà con

Nghe tin kết thúc 21 ngày cách ly, những người làm nhiệm vụ nấu ăn bật khóc. Suốt thời gian qua, mỗi ngày họ nấu cho bà con cách ly 1.000 suất cơm.

Cách ly tập trung đối với nhiều người là quãng gian vô cùng đáng nhớ. Ở đó, những người xa lạ cùng ăn, cùng ngủ, cùng gồng gắng chiến đấu lại đại dịch. Sau 21 ngày, tin báo kết thúc cách ly cũng là lúc đại gia đình chia tay nhau để trở về nhà, đã có không ít giọt nước mắt và cả nụ cười cho một trải nghiệm đặc biệt.

Chị em bật khóc khi hết 21 ngày nấu ăn ở khu cách ly cho bà con - 1

Người phụ nữ khóc khi kết thúc 21 ngày nấu ăn cho bà con cách ly. (Ảnh: Chụp màn hình)

Mới đây, một đoạn video kể về những người anh hùng thầm lặng này đã được chia sẻ lên mạng xã hội. Đoạn video được đính kèm bởi dòng trạng thái: “Những giọt nước mắt hạnh phúc khi kết thúc kỳ nấu 21 ngày cho bà con cách ly, mỗi ngày 1.000 phần.” 

Trong video, khi nghe tin giai đoạn cách ly kết thúc, người phụ nữ trung tuổi không kiềm chế được cảm xúc mà bật khóc. Dường như, những giọt nước mắt này đã được kìm nén quá lâu, giờ đây, nó vỡ òa vì hạnh phúc. Dù không còn trẻ, sức khỏe ít nhiều giảm sút nhưng những chiến binh thầm lặng này vẫn cần mẫn làm việc chỉ mong sao bà con có bữa cơm ngon, đảm bảo sức khỏe để chống lại đại dịch.

Lượng người cách ly đông, công tác phòng dịch lại nghiêm ngặt nên công việc của họ bình thường đã khó nay lại vất vả gấp bội. Chỉ 7 người nhưng các cô phải nấu 1.000 suất ăn mỗi ngày. Trai tráng khỏe mạnh còn mệt, huống hồ các cô đã ở độ tuổi hơn quá nửa đời người.

Chị em bật khóc khi hết 21 ngày nấu ăn ở khu cách ly cho bà con - 2

Họ khóc vì hạnh phúc, cuối cùng những bệnh nhân đã khỏe mạnh để trở về. (Ảnh: Chụp màn hình)

Đọc những chia sẻ của người quay video, cư dân mạng nghẹn lòng: “Làm thì mệt lắm ý, 7 người 1.000 phần ăn, nhưng không một lời than thở, chỉ biết cố gắng và cười thôi à, nay khóc vì đã hoàn thành 21 ngày nấu ăn.”

Chứng kiến cảnh này, cư dân mạng không khỏi khâm phục và gửi lời cảm ơn tới các cô. Họ ngưỡng mộ và chia vui vì những người họ từng chăm sóc mỗi ngày đã an toàn, được trở về đoàn tụ cùng gia đình.

“Khóc... không phải là buồn mà là rất hạnh phúc và mãn nguyện khi gieo vào đất mẹ những hạt giống nhân đạo của lòng nhân ái.”

“Mẹ mình cũng cùng các cô xung quanh trong xóm nấu phụ cho khu cách ly gần nhà, làm cả ngày không ngơi tay nhưng mà thấy hạnh phúc lắm.”

“Cảm ơn các cô đã dùng thời gian sức khỏe công sức quý giá của mình để làm việc giúp đời giúp người. Con chúc các cô luôn khỏe mạnh vui vẻ bên gia đình” - ý kiến từ cộng đồng mạng.

Trong cuộc chiến COVID-19 vừa qua, không riêng trường hợp trên mà có rất nhiều câu chuyện hoàn cảnh cảm động khác của những người tuyến đầu chống dịch. Họ là bộ đội, bác sĩ, dân quân, tình nguyện viện… Rất nhiều người trong số họ đã khóc vì hạnh phúc hay bất lực… Và, đó là trường hợp của những bác sĩ phải làm quần quật ngày đêm chẳng có lấy thời gian chợp mắt nhưng vẫn cố gắng hết sức mình.

Chị em bật khóc khi hết 21 ngày nấu ăn ở khu cách ly cho bà con - 3

Y bác sĩ của Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương đang chăm sóc cho bệnh nhân. (Ảnh: Bộ Y tế)

Bộ Y tế đưa tin về những dòng tâm sự nhói lòng của các bác sĩ công tác tại Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương trong đợt dịch vừa qua. 

“Sáng, nhận được tin mẹ của một đồng nghiệp, một người em tại bệnh viện vừa không qua khỏi đêm qua. Hiện, hai vợ chồng bạn ấy đều đang chống dịch tại bệnh viện, không về lo đám tang cho bà được. Nghĩ đến 2 đứa trẻ được bố mẹ gửi bà ngoại trông để đi chống dịch, giờ bố mẹ vẫn chưa về, bà thì không còn nữa, các cháu sẽ bơ vơ thế nào? Lòng bỗng trĩu nặng…

Lúc đó, lại nhận được tin có bệnh nhân COVID-19 có diễn biến mới, cần thăm khám luôn. Vừa khóc, vừa mặc quần áo phòng hộ chạy ra buồng bệnh khám bệnh nhân… Làm sao để vững vàng bước tiếp đây? Làm sao để trả lời được câu hỏi vì sao mình chọn công việc này?

Thứ Bảy, ngày thứ 10 cách ly….”

Những người anh hùng áo trắng đã nỗ lực gấp nhiều lần sức lực của mình. Hàng ngày, phải chứng kiến hàng chục thậm chí hàng trăm câu chuyện đau lòng hay sự ra đi đầy tiếc nuối khiến họ chẳng thể kiềm chế được cảm xúc. Một bác sĩ nói trong nghẹn ngào: “Bạn đã bao giờ nhìn thấy một bác sĩ vừa khóc vừa khám cho bệnh nhân chưa? Tôi của ngày hôm nay đấy.”

Những con người thầm lặng đó đã cống hiến hết mình, hi sinh lợi ích riêng vì cộng đồng, chính vì vậy chúng ta hãy trân quý nó bằng cách biết tự bảo vệ cho sức khỏe bản thân và cả gia đình. Hãy luôn thực hiện nghiêm quy định phòng chống dịch từ Bộ Y tế.

KHI BÁC SĨ TRẺ TRỞ THÀNH F0: CŨNG CÓ LÚC YẾU LÒNG MÀ BẬT KHÓC

Cũng như những câu chuyện cảm động trên, trường hợp về bác sĩ Hàng tại Sài Gòn lại mang đến một cảm xúc khác về những giọt nước mắt trong ngày cả nước căng mình chống dịch. Sau thời gian bước vào “trận chiến”, anh không may cho kết quả dương tính với COVID-19, phải tạm ngưng công việc để chữa trị. Khi nhận được tin này, anh không khỏi suy sụp và bật khóc.

Tuy nhiên, anh khóc chẳng phải vì sợ hãi hay lo cho sức khỏe bản thân. Mà từ sâu trong lòng, anh lo cho sức khỏe bệnh nhân, lo cho sự quá tải của y tế khi bớt đi sự góp sức của mình. Bác sĩ tiếc nuối vì từ giờ mình chẳng được cùng đồng nghiệp đóng góp sức mình vào việc chống dịch.

Xem chi tiết tại đây.


 

Nguồn: https://www.yan.vn/cac-co-bat-khoc-khi-het-21-ngay-nau-an-o-khu-cach-ly-280521.html

You can share this post!